CSJB HISTORY

Father Vincent Lebbe, a Vincentian missionary from Belgium, came to China in 1901. Shortly after his arrival, he began to persuade the Holy See of the importance of promoting native bishops so that the Catholic faith would be rooted in China. As a result, Father Lebbe was exiled from China. However, in 1926, the Holy Father Pope Pius XI consecrated the first group of six Chinese bishops in Rome through the urging of Father Vincent Lebbe.

Right after this important movement, Father Lebbe returned to China from his exile. One of the newly consecrated Chinese bishops invited him back to his beloved missionary land – China. He worked with great zest and joy in rural Hopeh, Anguo diocese.

In 1928, he founded the two religious orders: one for men called the Little Brothers of St. John the Baptist; the other for women – the Little Sisters of St. Therese of the Child Jesus. He drew up a way of life that was strict and austere. He led the way by the example of his own life of prayer and penance. On Christmas 1933, he decided to leave the Vincentians and became the head of the Little Brothers.

Almost immediately, his order spread to Beijing, Shanxi and Shaanxi Provinces. In 1933 the Diocese of Anguo had an increase of more than 3,000 newly baptized Catholics. This was mainly due to the efforts of Father Lebbe and his Little Brothers.

During the war against the Japanese in 1933, Father Lebbe led twenty brothers and more than 300 faithful to help rescue the wounded. He established a hospice in Beijing for all the recovering soldiers to receive the care they needed.

From 1937 to 1945, during eight years of war against the Japanese, the Congregation had rescued more than 20,000 wounded soldiers. The heroic effort claimed the lives of Father Lebbe, 18 Brothers and 2 Sisters. Father Lebbe died on June 24, 1940. His heroic effort changed the Chinese people’s misconception that Catholicism was a foreign religion.

In 1949, the Communists took over China, some Brothers escaped to Hong Kong to continue their missionary and educational work for refugees from Mainland China. At the same time, they established a grade and middle school named after Father Lebbe using his Chinese name, Ming Yuan.

In 1954, a group of Brothers moved from Hong Kong to Taiwan and established a parish in Taipei. Later on, a religious house was established in Taichung to continue recruiting new members for the Congregation. In 1983, the Congregation took over Viator High School in Taichung from the Viatorians. The school enrollment increased immediately from 2,000 to 3,600 co-ed students.

Also, from 1963 to 1975, the Congregation operated Ming Yuan and St. John High Schools in Saigon, Vietnam with 6,000 students. In 1975, the Communists came in power in South Vietnam, four Brothers of the Congregation fled from Vietnam to the United States. In 1977, they came to Brooklyn Diocese and started their new endeavors to carry out the Chinese mission that continues to the present.

簡史

雷鳴遠神父受首任國籍主教孫德楨之重託,於一九二八年在河北安國教區創立第一個國籍修會─耀漢小兄弟會,以使中國教友度本地化修會生活並輔助國籍教區傳教,建立中國地方教會。總之,成立一個專向中國人傳福音的修會。

本會初期發展迅速,很快就在北京、河北省、山西省、陝西省成立分院,展開傳教及各種社會服務工作。

一九三三年安國教區增加了三千多受洗的新教友,就是雷神父派了本會二十餘修士及德來會十餘修女訓練的。

同年長城抗戰軍興,雷神父率領二十餘修士及三百多教友,在喜峰口、冷口、古北口一帶,搶救傷兵。停戰後,為了救養二百餘傷兵,雷神父在北平清河鎮本會農場成立了一座殘廢軍人教養院。

一九三六年綏東抗戰,本會修士再度率領教友到百靈廟、紅格爾圖一帶搶救傷兵。

一九三七年,「七七」全面抗戰暴發,本會修士三赴前線救傷兵,到一九四五年勝利後才止。八年抗戰,我們搶救了近兩萬傷兵,也犧牲了本會會祖雷鳴遠神父、十八位本會修士及兩位德來會修女。雷神父於一九四年六月廿四日逝世。

自一九四二年總會院遷去北京市城郊,繼續度神修、傳教、牧靈並從事農場工作。

一九四九年大陸陷共後,本會一部分修士逃難到香港,在調景嶺從事傳教、救濟及教育工作﹕除修建聖堂成立傳教中心外,並創辦鳴遠中小學一所,更代天主教福利會經常救濟難胞。

一九五四年本會一部分修士由香港來台灣,先後在台北景美及台中市修建聖堂及會院、初學院,一面傳教,一面招收並訓練新會士,以迄於今。

這期間(一九六三到一九七五)本會在越南西貢堤岸曾興辦鳴遠和耀漢兩座中學。越南赤化後停辦。

一九八三年接管台中衛道中學,並在衛道校園內建立總會院。

LỊCH SỬ CSJB

Cha Vinh-sơn Lebbe đã nhiều lần thuyết phục Toà Thánh về sự quan trọng của việc thành lập Giáo Hội Địa Phương tại Trung Quốc. Ngài lý luận rằng chỉ khi có Giám Mục người bản xứ, đức tin công giáo mới đâm rễ sâu tại Trung Quốc được. Thế nhưng, mãi cho đến năm 1926, sau bao hy vọng và đợi chờ, ước nguyện của Cha mới được toại nguyện. Vào chính ngày kỷ niệm 25 năm thụ phong Linh Mục của Cha Lebbe, Đức Thánh Cha Piô XI đã phong chức cho sáu vị Giám Mục Trung Hoa đầu tiên tại Rôma.

Ngay sau biến cố quan trọng này, Cha Lebbe trở về Trung Quốc, miền đất truyền giáo thân thương của Ngài, và được một trong sáu vị tân Giám Mục mời về làm việc tại Hà Bắc, thuộc địa phận An Quốc. Ngài phục vụ hết mình với một niềm vui dạt dào.

Năm 1928, Cha Lebbe thành lập hai dòng tu: một cho nam, gọi là Hội Dòng Tiểu Đệ Thánh Gioan Tẩy Giả, và một cho nữ, gọi là Hội Dòng Tiểu Muội Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Ngài phác họa một lối sống khắc khổ và nghiêm nhặt cho hai Hội Dòng. Ngài làm gương bằng chính đời sống cầu nguyện và hy sinh của Ngài. Vào dịp Lễ Giáng Sinh năm 1933, Ngài quyết định rời Dòng thánh Vinh-sơn và trở thành bề trên Hội Dòng Tiểu Đệ Thánh Gioan. Hội Dòng của Ngài lập tức phát triển rất nhanh qua Bắc Kinh và các tỉnh Sơn Tây, Thiểm Tây. Nhờ nỗ lực của Cha Lebbe và các “Tiểu Đệ” của Ngài, năm 1933 địa phận An Quốc có thêm trên 3.000 tân tòng được rửa tội, gia nhập đạo thánh.

Lúc cuộc kháng chiến chống Nhật bùng nổ ở Trung Quốc, Cha Lebbe dẫn đầu 20 tu sĩ và trên 300 giáo dân ra tiền tuyến làm công tác tải thương. Ngài thành lập một trạm xá tại Bắc Kinh để chăm sóc các thương bịnh binh. Trong vòng tám năm kháng Nhật, từ 1937 đến 1945, Hội Dòng đã săn sóc và phục vụ cho trên 20.000 thương binh. Đó quả là một thành tích đáng khâm phục. Đó cũng là kết quả từ sự hy sinh anh hùng của Cha Lebbe và các tu sĩ.

Ngày 24 tháng 6 năm 1940, đúng ngày lễ bổn mạng của Hội Dòng, Cha Lebbe đã được Thiên Chúa gọi về. Cuộc sống và cái chết anh dũng của Ngài đã thay đổi hẳn quan niệm sai lầm của người Trung Quốc về đạo công giáo – đạo mà họ vẫn gọi là “đạo ngoại bang”.

Năm 1949, khi tình hình chính trị tại Trung Quốc thay đổi, một số thành viên của Hội Dòng di tản sang Hồng Kông, tiếp tục công việc truyền giáo và phục vụ văn hóa cho di dân đến từ lục địa Trung Hoa. Cũng trong thời gian này, một trường học đã được thành lập tại Hồng Kông, mang tên tiếng Hoa của Cha Lebbe – trường trung-tiểu học Minh Viễn.

Năm 1954, một nhóm tu sĩ của Hội Dòng sang Đài Loan và thành lập một giáo xứ tại Đài Bắc. Một thời gian sau, một tu viện mới được thành lập tại Đài Trung để tiếp tục thu nhận thành viên. Hiện nay, tu viện này đã trở thành Nhà Mẹ của Hội Dòng.

Tại Việt Nam, từ năm 1963 đến năm 1975, Hội Dòng quản lý hai trường trung học, trường Thánh Gioan và trường Minh Viễn, tại Sàigòn với sĩ số nhập học là 6.000 học sinh. Năm 1983, Hội Dòng tiếp nhận trường trung học Viator – một trường học danh tiếng tại Đài Trung – từ Dòng Thánh Vi-a-tô. Không bao lâu, sĩ số học sinh tăng vọt từ 2.000 đến 3.600.

Sau biến cố 30 tháng Tư năm 1975, bốn thành viên của Hội Dòng di tản sang Hoa Kỳ. Năm 1977, họ đến địa phận Brooklyn và bắt đầu công tác mục vụ cho người Hoa tại đó cho đến ngày nay.